Nhạc vàng là dòng nhạc trữ tình lãng mãn từ thời tiền chiến, sau phát triển ở miền nam Việt Nam giai đoạn 1954-1975 và hải ngoại, chịu ảnh hưởng nhạc miền Nam Việt Nam trước 1975; một nghĩa khác, phổ biến hơn, hẹp hơn, của từ này, có các tên khác như nhạc mùi, nhạc bolero, nhạc quê hương, nhạc sến, là tên gọi chung của dòng nhạc bình dân hình thành từ cuối thập niên 1950 ở miền Nam Việt Nam, sử dụng nhiều giai điệu khác nhau như bolero, rumba, tango, ballade, slow, chachacha..., tiếp nối dòng nhạc tiền chiến trên một số khía cạnh. Khái niệm nhạc vàng này phân biệt với các dòng khác thường xoay quanh giữa vấn đề giai điệu, tiết tấu, lối hát, hòa âm, nội dung sáng tác, tư tưởng bao gồm cả chính trị, có khi không rành mạch. Nhạc vàng theo nghĩa thứ hai là một phần của nhạc nhẹ, nhạc đại chúng, nhạc trữ tình, nhạc quê hương của Việt Nam. Tên gọi "nhạc vàng" du nhập từ Trung Quốc khởi đầu Tân nhạc Việt Nam. Cách phân loại này bắt chước từ Trung Quốc, vì trong Hán ngữ nhạc màu vàng...
Nhận xét
Đăng nhận xét